
Năm 2023, lúc sinh nhật Gracelyn tròn 6 tuổi, mình chợt nhận ra rằng chỉ còn 12 năm là con “phải” ở bên mình, 7 năm trước khi con bước vào tuổi teen. Đối với ông bố bà mẹ có con nhỏ thường thì cuối tuần bận túi bụi, nhiều khi chỉ mong thứ hai đến nhanh cho nhẹ người.
Tuy nhiên, khi nhìn rộng ra, 7 năm là tương đương hơn 350 cuối tuần, ngẫm lại cũng không phải là nhiều. Mà càng ngày sự ảnh hưởng của môi trường, bạn bè, mạng xã hội, xu hướng ngày một nhiều. Tự nhiên cảm nhận rõ rệt trọng trách và vai trò chủ đạo của bố mẹ trong việc hình thành nhân cách, quan điểm, lối sống của con mình sau này.
Trong lòng khi đó có một khát khao mãnh liệt làm sao để có nhiều thời gian ở bên con hơn. Thời gian ở đây không chỉ là thời lượng, mà phải có chất lượng (quality time).
Tại thời điểm đó, cuộc sống gia đình ở Singapore có thể nói là quá sung sướng. 2 vợ chồng đều đi làm, thu nhập tốt. Nhà có người giúp việc ở cùng, có ông bà ngoại hàng ngày đưa đón con cái đi học. Mình chả phải đụng tay chân gì. Con mình có bao nhiêu người sẵn sàng phục vụ, chiều chuộng…
Giờ nhìn lại, chính “mạng lưới hỗ trợ” hùng hậu như vậy lại là một rào cản cho việc chúng mình được làm tròn vai bố mẹ, và con mình được “lớn”.
Và lại chỉ còn cái hơn 350 cái cuối tuần… There’s not much time left!
#day2 #90daychallenge #writingchallenge #runwithkeane